tĩnh lặng

tĩnh lặng

30/11/2015

308. Khoảng lặng


Cứ sau một buổi họp mặt vui vẻ với bạn bè, cô lại tìm về căn phòng trọ, đắm mình vào yên tĩnh, như cái dấu lặng giản đơn mà cần thiết trong một bản nhạc.

Không hiểu sao bây giờ cô không còn thích coi phim Mỹ, một thời là chọn lựa số một trên TV. Những cảnh bắn giết, đánh đấm, hoặc những pha tình cảm bạo liệt không còn hấp dẫn nữa. Cô tìm đến với phim Hàn, dù là phim bộ dài dòng văn tự, dù là hơi có vẻ cải lương, nhưng tình cảm gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, chòm xóm trong phim vẫn làm cô cảm động, đôi khi chảy nước mắt... trước cả diễn viên! Đó cũng là một cách quay về với khoảng lặng trong tâm hồn, cũng có thể do di chứng của tuổi già chăng?!

Cafe một mình với cô cũng là những phút giây thư giãn tuyệt vời. Là khoảng lặng giữa bao người, giữa những âm thanh quanh mình nhưng dường như chỉ có mình ta giữa đất trời bao la.

Và đó cũng là lý do vì sao cô không thích sống ở SG, cũng bởi cô khó tìm những khoảng lặng rất cần thiết cho riêng mình, như một cách nạp thêm năng lượng vậy, như chú cá voi thỉnh thoảng phải trồi lên mặt nước hớp lấy không khí và gió và nắng để duy trì cuộc sống.




28/11/2015

307. Trở về...


Quay lại blog sau hai tháng dài vắng bóng. Tưởng như mình vừa làm một chuyến đi xa...
Cảm giác như đã làm điều gì đó có lỗi. Thì mắc lỗi với bạn bè là đúng rồi, chối cãi gì nữa!
Viết vài dòng ngắn ngủi trên Face thì được, nhưng còn ở blog, không thể viết kiểu... mì ăn liền như rứa. Cảm xúc thường ngày tạo nên những bài viết thật dễ dàng dường như đã bỏ mình rồi. Tâm hồn dường như khô cứng, chai sạn rồi hay sao mà tìm ra con chữ lại khó khăn nhường ấy!
Dường như nỗi buồn đã thít chặt lồng ngực, và chữ nghĩa đã đông cứng lại rồi...
Dường như...

Cứ chờ, chờ viết gì coi được một chút mới dám đem về blog, và thế là ta mất hút...
Giờ thì sẽ trở về blog thường xuyên. Không viết được cũng chẳng sao, không chờ nữa. Sẽ đi lòng vòng ghé đọc bài viết của bạn bè, viết vài ba dòng bình luận cho bạn vui, để bạn biết mình có quay về là được, phải không? Đó là giải pháp tình thế chờ cảm hứng quay lại, còn hơn là cứ chần chừ, do dự rồi mất tăm biệt dạng...

Gởi một lời xin lỗi đến tất cả bạn bè blog thân thương, kèm theo một lời hứa với chính mình "Sẽ không bao giờ rời bỏ blog đâu, cho đến khi sức tàn lực kiệt, không đủ hơi sức để gõ chữ nữa mới thôi!"