Chủ Nhật, ngày 20 tháng 4 năm 2014

142. Liệu pháp thay thế


Để giảm bớt cơn đau ở một nơi nào đó bên trong cơ thể, thường người ta hay tự làm đau ở phần bên ngoài, và có vẻ như nhờ vậy, cơn đau giảm đi. Khi ta đau đầu chẳng hạn, ta hay tìm cách day trán, bắt gió ở hai bên màng tang, bắt gió ngay giữa hai chân mày cho đến lúc sưng đỏ lên, và quả thật cơn đau đầu giảm đi dù chưa dùng thuốc.

Dường như điều đó có thể áp dụng cho những cơn đau thuộc về tâm hồn. Trong cơn thống khổ, ta có thể khiến nó dịu đi khi ta buộc mình làm một điều gì đó trái với tính cách. Như có thể tự hạ mình xin lỗi về một chuyện không phải mình làm lỗi, phải năn nỉ ỉ ôi dù người ta khăng khăng... oa xì mình ra, không thèm chơi với mình nữa và có nhiều lời lẽ khá là xúc phạm! Trong khi lòng tự trọng bị chà đạp, trong khi ta cố gồng mình kìm chế cơn giận và sự xấu hổ, hình như những dằn vặt, đau đớn trong ta suốt thời gian qua được giảm bớt, dường như nó không còn cào cấu làm tâm hồn ta nát bươm ra nữa... Ta gọi đó là "Liệu pháp thay thế"!

Cũng có thể ta tự hành hạ mình để trừng phạt chính mình, trừng phạt những quyết định sai lầm dẫn đến nỗi đau. Cũng có thể ta không coi trọng mình nữa và muốn bị sĩ nhục, dù là oan ức... Ta đã dùng nỗi đau này để giảm nhẹ nỗi đau khác. Liệu pháp ấy thật sự tàn nhẫn, nhưng đôi khi là cần thiết để thoát khỏi ám ảnh.

Dĩ nhiên không phải ai cũng đồng tình và chịu áp dụng. Và dĩ nhiên tôi chẳng bao giờ mong cho bạn thử dùng nó một lần trong đời. Nhưng quả thật nó cũng có tác dụng tốt đó bạn à, nếu "bịnh" của mình đã đến độ trầm kha! hehe...



Thứ Năm, ngày 10 tháng 4 năm 2014

141. Dường như...




dường như đời đã xa ta

dường như ta đã dần qua một đời

dường như ngày đã lên rồi

dường như con nước cuốn trôi muộn phiền...




Thứ Tư, ngày 02 tháng 4 năm 2014

140. Cây chùm ruột sau nhà


Chùm ruột


Tôi không nhớ ai đã trồng cây chùm ruột và trồng từ bao giờ. Chỉ biết khi tôi từ biệt Nội, về ở với ba má thì cây chùm ruột đã lớn lắm rồi và rất sai trái.

Ở với Nội từ nhỏ, tôi là đứa cháu cưng, muốn gì được nấy, hơi tí là khóc nhè. Là con bé hay cười, nhìn cái gì, nghe chuyện gì cũng muốn cười và cười thật to, thật giòn. Về ở với ba má, tôi là chị cả của một bầy em lóc nhóc, suốt ngày bên nách lúc nào cũng có một đứa nhóc, lỡ tay làm em té là ăn đòn... Tôi dần tắt mất nụ cười, gương mặt lúc nào cũng ngơ ngác, u ám như gà con lạc mẹ! Tôi cũng không còn ai để líu ríu chuyện trò, hỏi han đủ thứ như lúc còn bên Nội. Và tôi trở thành con bé thầm lặng từ lúc nào không nhớ...

Tất cả những nỗi niềm của con bé chín, mười tuổi, tôi gởi hết cho... cây chùm ruột! Tôi thích nhất buổi trưa im vắng, khi mọi người trong nhà đã chìm vào giấc ngủ, tôi lén lén đi ra sau nhà, mở cửa sau, leo lên cây chùm ruột, lựa cái chạc ba vừa cao vừa vững chãi rồi nằm dài trên cây, ngửa mặt tìm trong đám lá xanh um chùm trái mọng nước, lựa cho được những trái rám nắng, thật vàng, đôi khi hơi bị nứt, nhón một trái cho vào miệng nhai, thật giòn và ngọt ngọt chua chua, ăn mãi đến xót ruột mới ngưng.

Có bao giờ bạn thấy một đứa nhỏ vừa ăn vừa... khóc chưa? hehe... Tôi đã từng thấy nhiều lần rồi đó. Con bé vừa nheo mắt nhìn những đám mây trên bầu trời lồng lộng gió biển, vừa tưởng tượng đủ thứ hình ảnh ngộ nghĩnh, vừa nhai chùm ruột, vừa kể lể những chuyện tủi lòng, kể với Nội, như là đang ngồi trong lòng Nội vậy. Những giọt nước mắt tuôn theo dòng kể, chảy luôn vào cái miệng đang nhai...

Năm đầu cấp ba, tôi phải vào tỉnh học. Đến khi về thăm nhà, tôi sững người khi thấy cây chùm ruột bị chặt mất rồi. Tối đó, tôi đã trùm mền kín đầu và khóc nghẹn không ra tiếng!

Nếu ai hỏi tôi thích thứ trái cây nào nhứt, tôi sẽ không ngần ngại trả lời trái chùm ruột! Đã có nhiều bạn mắt tròn mắt dẹt cho tôi là khùng, thích chi cái thứ trái nhà quê, nhỏ xíu, toàn là hột, không ngon chút xíu nào. Nhưng biết làm sao được, khi cho đến giờ, cái cây tôi yêu quý nhất vẫn là cây chùm ruột sau nhà, cho dù nó đã không còn một chút dấu vết. Mãi mãi trong tôi, hình ảnh con bé buồn rầu trước tuổi năm xưa còn hiển hiện, thì người bạn tuổi thơ, cây chùm ruột ngày xưa đã ấp ủ, chở che con bé lạc loài trong đám lá mướt mát xanh tươi của nó, vẫn chưa hề mất đi bao giờ!



Thứ Năm, ngày 27 tháng 3 năm 2014

139. Ngã rẽ




Trong cuộc đời mình, có bao giờ bạn phân vân khi đứng trước một chọn lựa? Một quyết định quan trọng có thể làm cuộc đời bạn sẽ tốt hơn hoặc xấu đi... Nó khiến ta do dự, ngần ngại, nhất là khi ta đã không còn trẻ trung để có thể mạnh dạn bước đi trên con đường chưa có dấu chân người! Nó sẽ khiến ta bao đêm mất ngủ, loay hoay với những dự đoán về tương lai, nếu lại là một tương lai còn mờ mịt, không mấy sáng sủa...

Nhưng rồi ta thấy rằng, bước đi còn hơn chôn chân một chỗ với mòn mỏi, kiệt quệ, không còn sức sống... Thà rằng bước đi với bước chân dò dẫm, loạng choạng còn hơn nhìn ngày tháng dần qua, với buổi sáng mù sương và chiều tàn im vắng. Thà rằng vấp ngã một lần nữa hơn ngồi đếm lá rụng như đếm tuổi của mình...

Cái gì đang chờ ta phía trước? Chưa biết. Nhưng ít ra, nó còn cho ta một chút hy vọng, dù chỉ lập lòe nhòa nhạt chẳng đáng tin!

Vậy thì cứ bước đi bạn ơi! Nếu không may bị vấp ngã đau điếng, ta lại gượng dậy mà đi tiếp. Dù sao, đó vẫn là lựa chọn của chính mình. Hãy can đảm đối đầu và chấp nhận. Hoặc tốt hơn, hoặc xấu đi, có gì đâu! Quan trọng là bạn không được phép buông xuôi theo dòng đời đưa đẩy. Đừng có biến mình thành một cánh bèo dập dềnh không biết trôi về đâu.

Và nhớ, "Mỗi ngày ta chọn một niềm vui", trong bất kỳ hoàn cảnh nào!