Ngôi nhà mơ ước! hehe...

Ngôi nhà mơ ước! hehe...

01/08/2015

Chắp cánh nỗi buồn


Sáng nay lại gặp chuyện buồn, và lại ứa nước mắt vì tủi thân... Mình đâu phải tuổi Thân ta! hehe...

Đi cafe, kêu thêm hai bạn thân tình tới để có dịp kể lể... Lúc đầu là gượng cười khi bạn an ủi, sau đó tự mình kể một chuyện gì đó để cười, lát sau cả bọn cùng cười thoải mái, rứa là bớt buồn một nửa. Về nhà mở TV, lựa một phim tình cảm nhẹ nhàng, pha hài cũng nhẹ nhàng và lại cười... Rồi hì hụi kê lại bàn ghế, thay đổi một chút trong cái phòng trọ bằng lỗ mũi, xong ngồi thở, ngắm kết quả, gật gù tự khen sao mình giỏi... thiết kế vậy ta! hehe...

Nỗi buồn muôn thuở, người bạn lúc nào cũng đồng hành trong cuộc sống, có cố tránh cũng không khỏi. Ta chỉ có thể làm mọi cách để nỗi buồn bay đi, trên đôi cánh chấp chới của loài chim thiên điểu, để rồi một lúc nào đó, thường là bất ngờ, Buồn lại ghé thăm... Biết làm sao được, vì bè bạn thương nhau mà!

Ta buồn nâng chén ngang mày
Mời ta uống cạn men cay cuộc đời...






26/07/2015

Tên trộm làm điều tốt


Khu nhà trọ có chung khoảng sân sau đầy nắng, chung một gốc xoài già, cây cành to lớn, sần sùi, mốc meo theo nắng mưa năm tháng, nhưng trái thì nhỏ xíu, gió lớn rớt cái bịch, lăn lông lốc trên mái tôn, rơi xuống đất bầm dập thấy mà thương, chỉ còn cách đem bỏ thùng rác!

Ngoài điều đó, mỗi phòng dù cách nhau chỉ là bức vách mỏng, vẫn là một thế giới thật sự riêng tư, bất khả xâm phạm! Không ai buồn chào hỏi nhau dù mỗi sáng mỗi chiều chạm mặt khi dẫn xe đi về qua con ngỏ hẹp té bên hông nhà lớn của chủ. Không ai biết tên họ nhau, làm gì, quê quán... Họa chăng chỉ có chủ nhà cần biết để báo cáo với khu phố khi cần kiểm tra nhân số. Đặc trưng của cuộc sống phố thị, vừa là tôn trọng sự riêng tư của mỗi người, vừa là sự thờ ơ vốn có của người dân thành phố nói chung. Có lẽ đó cũng là điều tốt, bởi sự tò mò tìm biết về nhau sẽ gây khó chịu cho người vốn quen sống kín đáo.

Cho tới một ngày khu nhà có trộm đột nhập. Một tên trộm leo tường phía cuối khu nhà trọ vào lúc tối, mọi người đều đóng kín cửa phòng, chỉ còn vài ánh đèn ngủ lờ mờ. Nhờ hai con chó sủa dữ quá nên bà chủ nhà mở cửa bước ra coi thử và la toáng lên khi thấy bóng người trên vách đang lúng túng không dám leo xuống vì hai con chó đang vừa sủa vừa chồm lên, răng nhe ra đe dọa. Các phòng mở bung cửa cùng với đèn bật sáng đồng loạt, tên trộm vội đu người qua phía bên kia vách mất hút trong con hẻm nhỏ. Vậy là câu chuyện râm ran suốt một giờ sau đó có sự tham gia của hầu hết khách trọ vì ai cũng thấy bóng tên trộm trên bờ tường. Có anh chàng điện tử tức tối vì không tìm ra được cây hèo hái xoài để phang cho nó một cái nên thân! Và trong cái buổi tối lao xao đó, mọi người mới có dịp ngập ngừng chào hỏi nhau, giới thiệu tên họ và xưng hô theo thứ bậc tuổi tác...

Cũng từ đó, mỗi sáng chạm mặt nhau dưới sân trước khi đi làm hoặc dẫn xe về khi trời nhập nhoạng, có những nụ cười và cái gật đầu nhẹ nhàng thay lời chào hỏi, có khi cũng làm ấm lòng chút ít trong cơn mưa dông mịt mờ trời đất những ngày cuối tháng bảy...

Ngẫm ra không phải tên trộm chỉ biết làm việc xấu, dù cái tốt chỉ là tình cờ ngẫu nhiên!



09/07/2015

Gởi


Quên đi bao nỗi muộn phiền

Tìm nơi gởi gắm nỗi niềm thế nhân

Gởi mây một ít bâng khuâng

Còn trăm cay đắng gởi trăng thu vàng

Tiếng lòng gởi khúc tình tang

Mười dây rỏ máu cung đàn năm xưa

Nhắn người về giữa cơn mưa

Cho tôi gởi nốt tình thừa đa mang...





20/06/2015

Là người lớn...


Cơn mưa nặng hạt buổi chiều giữ chân mọi người trên lề đường. Người ta túm tụm vào nhau tránh những hạt mưa theo gió lạc vào. Ai cũng nôn nóng nhìn bầu trời xám xịt, mong mưa mau tạnh.

Từ đầu đường, hai bé trai khoảng trên dưới mười tuổi đuổi nhau chạy dọc bên lề, nơi cả hàng người đang trú mưa. Hai chiếc xà lỏn đỏ chói vừa nhảy tưng vừa cười vang với những hạt mưa trong veo... Hình như ánh mắt những người đang đứng đều dồn về hai đứa trẻ. Hình như ai cũng nhớ đã từng có một thời phơi mình trong cơn mưa, không hề e ngại như bây giờ.

Là người lớn, nghĩa là không còn những niềm vui trẻ thơ. Nhìn bức tranh Hoàng Tử Bé vẽ con trăn nuốt con voi thành cái mũ tầm thường. Mọi vật hiện ra trước mắt họ không còn lung linh cổ tích...

Là người lớn, sẽ không còn trốn ngủ trưa đi bắt dế trong những bụi cỏ sau nhà, reo mừng với những chàng dế lửa, dế than thật chiến. Không còn ham thích bắt những con cánh cam xanh biếc về nuôi trong hộp giấy, hồi hộp chờ coi chúng đẻ ra những cái trứng thuôn tròn trắng trong...

Là người lớn, sẽ không biết trèo cây mận, cây ổi, lựa cái chạc ba cho vững, ngồi nhâm nhi những trái tự tay mình hái trong vườn nhà hoặc chôm được bên vườn hàng xóm...

Là người lớn, họ không còn thích đắp những căn nhà bé tí bằng cát trên bờ biển xanh, với những lối đi vòng vèo quanh co qua nhà người bạn cùng chơi, nặn cả 2 hình người nhỏ xíu, cho ngồi trên nóc nhà tròn vo, nhìn sóng biển viền trắng bãi bờ...

Là người lớn, không còn những trưa nắng cháy đầu trần, mang theo cây sào nhỏ có cái móc trên đầu, đi tìm hái những chùm keo chín đỏ, nứt vỏ lộ ra hàng ruột trắng thấy bắt thèm!

Là người lớn, không có những lần trốn nhà đi tắm biển, trở về ướt sũng, lạnh run, rón rén chui rào, bị một trận đòn nên thân mà cũng... không chừa!

Cho tôi xin một vé đi về tuổi thơ...