có ai thấu tình cô lữ...

có ai thấu tình cô lữ...

05/03/2016

316. Ấm áp chợ đời


Hôm qua là lần đi chợ đầu tiên từ khi trở về quê cũ. Chợ có chút đổi khác, một số hàng quen phải đi tìm mới ra.

Phải trả lời hàng chục lần những câu hỏi giống nhau, ủa, cô giáo về hồi nào, giờ ở đâu. Những ánh mắt mừng rỡ vì bất ngờ gặp lại, cô bé hàng rau bối rối chùi tay vào miếng giẻ lau rồi cầm tay cô giáo lắc liên hồi, miệng hỏi tía lia, cứ đòi nhét thêm vào bọc rau cho cô dù cô đã nói nhiều quá ăn không hết. Lại một bọc xoài quê cuống còn rỉ nhựa của đứa học trò cũ nói cô mà không nhận là em hỏng thèm tới thăm cô luôn... Và luôn kèm thêm câu hỏi, chừng nào cô mở lớp...

Đôi lúc lẩn thẩn tự hỏi sao cô lại thường tìm thấy những tấm chân tình giữa chợ, giữa cái nơi chốn được cho là xô bồ, hỗn độn, nơi mọi thứ lẽ ra đều được mua bán, chi trả sòng phẳng. Vậy mà ngược lại... Có lúc cô nhận ra lòng người sao mà lạnh lẽo ở cái nơi lẽ ra phải chan chứa nghĩa tình.

Một chút ấm áp giữa chợ đời khiến cô thấy ngày hôm đó dường như trời xanh hơn, mây trắng hơn và tiếng sóng cũng du dương hơn...




24/02/2016

315. Trở về


Lại một phen đùm túm khăn gói dọn nhà! Nói văn vẻ một chút là trở về cố quận. Dự định trong năm cũ, năm mới thực hiện. Được cái nhà đẹp, người đẹp (?!) nhưng không biết có sống đẹp được không?

Cứ hy vọng và mơ ước... Tiêu chí của ta, cái gì hỏng tốn tiền thì tha hồ sử dụng.

Goodbye PT! Một chút ngậm ngùi, dù biết sẽ còn trở lại viếng thăm. "Khi ta đi đất sẽ hóa linh hồn." Nếu nơi nào chia tay ta cũng gởi lại một phần hồn, cũng vướng víu một chút tâm tư thì có khi nào ta sẽ phải ngày một hao mòn dần đi?

Qua một năm,  ta tưởng như mình già đi cả ngàn tuổi! Dửng dưng với niềm vui, với cả những chuyện phiền lòng, chỉ có nỗi sầu muộn thường trực, nhẹ nhàng nhưng day dứt không thôi...

Không còn niềm vui với Net, với FB, với blog. Vào SG cũng không muốn gặp bạn bè cũ trên mạng . Nhưng may là ta không mang vẻ ủ rũ của người chán sống. Vẫn ăn ngon, ngủ yên, bình thường trong mọi mối quan hệ. Chỉ có tận trong sâu thẳm ta biết rõ một điều gì đó đã mất đi, không tìm lại được.

Chỉ vậy thôi!




05/01/2016

314. Độc thoại 1


Những dòng này không phải là thơ đâu em
chỉ là lời lẩm bẩm một mình của người già cô độc
đã thấy chồn chân trên quãng đường xa...

Không phải là thơ đâu
chỉ là lời thầm thì
khi giật mình thức giấc nửa đêm
nghe âm vang quá khứ vọng về...

Đừng tưởng là thơ nghe em
vì không phải những lời trau chuốt
cũng chẳng có vần có điệu
đọc lên ngàn lần chẳng thấy êm tai...

Là lời độc thoại
một mình
thế thôi!




28/12/2015

313. Xin trả tôi một nửa cô đơn...


Có một ngày
Chúng ta ngồi với nhau bên chiếc bàn dài ở quán cafe quen thuộc
Mỗi người uống một thứ nước riêng của mình
Nhưng lại có niềm vui chung

Cũng có ngày
Những gương mặt quen bên chiếc bàn quen
Tiếng nói giọng cười niềm vui không thật
Ta vay mượn để có gương mặt tươi hơn, tiếng cười giòn hơn...

Hôm nay 
Ta trả lại những lần vay mượn đó
Và xin trả lại ta một nửa cô đơn...