Thứ Tư, ngày 15 tháng 10 năm 2014

172. Du mục


Từ nhỏ coi phim, đọc sách có nói tới dân bohemian, cô rất thích cách sống của họ. Họ sống nay đây mai đó, bốn biển là nhà, dong ruỗi trên đường không mệt mỏi. Những con người nét mặt phong trần, bụi bặm, phụ nữ ăn mặc sặc sỡ và ưa coi bói cho người khác. Dường như họ sống bất cần những quy ước của xã hội văn minh, bị người đời coi thường nhưng họ đã thực sự tận hưởng cuộc sống, sống hết mình cho những ngày vui bất tận, với những giai điệu rộn ràng, sôi động hoặc sâu lắng trong những đêm hạ trại trên dặm đường thiên lý...

Những mơ mộng thời trẻ với chân trời mới mẻ, tự do, phóng khoáng, không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì, sống như dân du mục chỉ với chiếc xe ngựa, đi khắp chân trời góc bể, có lẽ không thể thành hiện thực. Nhưng cô cũng đã tới gần hơn một chút, với cái kiểu sống không nhà cửa cố định, thích ở đâu thì xách gói ra đi. Chỉ khác với người bohemian, thay cho mái lều là phòng trọ...

Thật nhẹ nhàng, thanh thản khi đã vứt bỏ những vướng víu đời thường. Chỉ cần túi quần áo, cái laptop là xong, có thể chu du từ bắc chí nam. Có thể chỗ này ở vài tháng, chỗ kia một năm... cho đến khi cánh chim đã mỏi, sẽ tìm về một nơi chốn định trước, hiến tặng thân xác cho ngành y.

Vậy cũng hết một kiếp người! Dẫu là vua chúa hay dân du mục, dẫu vùi xác bên đường hay được xây lăng mộ, ngày phán xử cuối cùng cũng như nhau thôi mà!



Thứ Năm, ngày 09 tháng 10 năm 2014

171. Tiếng rao


Cứ tầm hơn 4 giờ sáng là cô nghe tiếng rao của bà cụ bán xôi bắp đi ngang trước cửa. Thường thì cô đã dậy rồi, nhưng có khi còn nằm nướng, có khi đang ngồi gõ lóc cóc trên máy. Như một thói quen, đang gõ máy cô cũng dừng lại, lắng nghe cho đến khi tiếng rao nhỏ dần rồi mất hút trong tiếng vọng của mấy chiếc xe ngoài đầu đường lớn.

Giờ đó cô chưa mở cửa vì ngại gió lạnh và vì trời còn tối mờ, đường nhỏ còn vắng tanh, chưa có tiếng người đi. Vậy nên cô chưa tạn mặt người bán xôi. Cô chỉ đoán là một bà cụ lưng hơi còng, vì tiếng chân rất chậm. Giọng rao khàn đục của người nhiều tuổi, có hôm bà vừa rao, vừa ho. Có lẽ bà rao do thói quen, vì giấc đó có ai mở cửa mua xôi đâu.

Cô cũng muốn một lần thử mở cửa mua cho bà gói xôi, chào hỏi bà dăm câu cho bà vui, nhưng cô lại sợ. Thứ nhất cô sợ mình vô tình làm người mở hàng, nếu hôm đó rủi bà bán không hết, coi chừng bà thầm trách người mở hàng xấu, và mình lại ân hận. Dẫu cô không tin, nhưng cô thấy đa số người buôn bán họ đều rất tin vào điều đó. Thứ hai cô cũng sợ cái máu tò mò nổi lên khiến cô hỏi sa đà vào chuyện con cái, nhà cửa của bà, rồi coi chừng tối lại mất ngủ vì thương cảm không đâu, hic...

Từ ngày cô về đây ở, hình như chỉ có một ngày bà không đi bán, vì hôm đó sáng sớm mưa rất to. Những ngày mưa nhỏ giọng rao run run, có lẽ vì ướt lạnh. Và bây giờ hình như mỗi sáng cô lại đợi tiếng rao của bà. Có hôm cô bắt gặp mình nôn nao vì bà đi hơi trễ hơn mọi hôm.

Cô tự hỏi nếu đến một sáng nào đó không còn nghe thấy tiếng rao, và cả những sáng sau đó nữa, thì sao nhỉ! Có lẽ cô sẽ thấy trống trải, thiếu vắng cái gì đó đã trở nên rất quen thuộc, một trong những "tiếng đời xôn xao" quanh cô mỗi ngày. Cô sẽ cảm thấy nỗi bất an lớn dần, nếu bà cũng biến mất hoàn toàn trên đời, không để lại một chút dấu vết, một chút nhân dạng cũng không, chỉ còn lại trong ký ức cái giọng khàn khàn, run rẩy, bước chân nặng nhọc kéo lê qua cửa, nặng như một kiếp người lầm than, khốn khó!!!



Thứ Ba, ngày 07 tháng 10 năm 2014

170. Những âm thanh tuyệt vời...


Thứ Hai, ngày 06 tháng 10 năm 2014

169. Nỗi đau...


Cô đọc đâu đó câu "Cái chết cũng là khởi đầu của sự sống". Ngẫm ra cũng không sai. Ở vườn bạn, lâu lâu phải đốn bớt vài cây chuối già cỗi để lấy chỗ cho những cây con lớn lên. Những sinh vật, cây cỏ chết đi, xác vùi trong đất, rồi sẽ hóa thành chất dinh dưỡng cho những mầm xanh vươn cao đón ánh mặt trời. Con người cũng không thoát khỏi quy luật đào thải của tự nhiên. Vậy mới còn chỗ cho những bé con đang lớn, cho những thế hệ trẻ trung có đủ không gian vùng vẫy, phát huy sức trẻ.

Biết vậy nhưng những cái chết liên tiếp trong hai tháng qua vẫn khiến cô thấy mình chếnh choáng, đôi chân bước đi như không còn vững vàng trên con đường quen thuộc, mọi điều xác tín bấy lâu dường như đang lung lay...

Cô hiểu mình đang bị sốc, và cô cố gắng vượt qua cơn sốc bằng mọi cách, tự trấn an, dựa vào sự động viên của bạn bè, tìm những niềm vui mới để khỏi bị ám ảnh, không để mình rơi vào trạng thái miên man suy tưởng... Thế nhưng những đêm mất ngủ càng dày thêm, có khi suốt ba ngày không muốn bước chân khỏi cửa... Gặp bạn bè có khi lại vui quá mức cần thiết, khi thì trầm lặng không muốn nói gì...

Làm sao cô không nghĩ tới đám tang lúc sáng nay của chồng nhỏ bạn đã giao nhà cô ở. Hình ảnh bạn và cô con gái rũ rượi trước mộ huyệt, khi bạn bè, người thân ném lên quan tài anh những vốc đất nâu đỏ, đứa con trai mím chặt môi kìm tiếng khóc, thật là nát lòng!

Bà cụ mẹ bạn vừa mất hơn 10 ngày,  bạn đã phải đưa anh trở về quê trên chiếc xe bệnh viện, bất lực nhìn anh lịm dần đi khi xe mới ra khỏi thành phố... Trong cùng một tháng bạn chịu hai đại tang, còn gì đau hơn! Rồi đây khi làm xong thất đầu, những đứa con phải trở lại thành phố làm việc, bạn chỉ còn một mình trong ngôi nhà rộng thênh thang với bàn thờ chồng, bạn phải sống làm sao đây!

Dù có viện dẫn những câu hay nhất của những bậc hiền triết trên đời, thì nỗi đau từ cái chết của người thân vẫn không cách gì được giảm nhẹ. Lòng người vẫn bị vò xé, tan nát, không còn biết phải sống tiếp như thế nào nữa. Có lẽ khi Thượng đế tặng cho con người trái tim và khối óc vượt trội những sinh vật khác, thì cũng đã buộc người ta phải chấp nhận nỗi đau sẽ phải đến trong kiếp người, phải trả giá cho xứng với những gì đã được ban tặng. Chẳng có gì được cho không cả!

Cô cũng chẳng biết phải làm gì cho bạn. Cảm giác bất lực khiến cô nhiều lúc như quẫn trí. Nhìn bàn thờ mẹ bạn cô lại nhớ khói hương trên bàn thờ chồng bạn, nhớ lúc bạn gào khóc khi đưa xác anh vào nhà...

Có lẽ cô phải thoát khỏi trạng thái này, nhưng thoát bằng cách nào, hở trời!!!