Gành Son Bình Thuận

Gành Son Bình Thuận

16/05/2015

Chợ chiều Blog...


Dạo này, cô cứ thấy không yên, cảm giác như đang làm điều gì có lỗi. Với ai chứ? Với cái blog thân yêu của cô!

Nhớ cái thời mới chập chững bước vào làng Blog, cũng là thời hoàng kim của blog Yahoo, thiệt là đông vui! Cô đã viết như người... mộng du! Sáng sớm viết, giữa trưa viết, nửa đêm lục đục bật đèn viết... Có khi một ngày viết đến ba đoản văn, làm thơ... con cóc nữa, rồi tưởng tượng cả những chuyện tình diễm ảo lâm ly đầy nước mắt... Nhớ lại vừa vui vừa... ốt dột! hehe...

Bạn bè blog cũng đông dần, đọc mấy cái còm vui ơi là vui! Số lượng còm có khi tròm trèm trên trăm, ngồi viết trả lời và chạy qua nhà bạn bè đọc bài, thăm hỏi, bình luận mất cả giờ là chuyện thường tình. Nhiệt tình đến độ tuốt ngoài quê mà dám quảy khăn gói vào SG dự cái off đầu tiên trong đời!

Đang hăng như vậy, đùng cái blog Yahoo thông báo đóng cửa. Dân blog chạy tứ tán tìm chỗ... nương thân! Bạn bè lạc nhau, dần xa cách, blog dần vắng vẻ... Rồi chuyện cũng phải đến, người trước kẻ sau, bỏ blog qua Facebook! Dù thương blog đến đâu, dù cố dung hòa cả hai, không ai có thể phủ nhận sức hấp dẫn của Fb. Những stt ngắn gọn, phù hợp với nhịp sống hối hả hiện nay cộng nhiều cái hấp dẫn khác như nhắn tin, chat... Fb tràn trề nhựa sống so với blog ngày càng già cỗi, ngày càng mất dần đi fan hâm mộ!

Ngay cả cô, thương blog đến thế, tự hứa với lòng sẽ gắn bó với blog chừng nào còn đủ sức lên mạng. Vậy mà giờ đây, công việc bận rộn trong ngày khiến cô không thể vào blog thường xuyên, đôi khi vắng trên tuần, chuyện không hề có những tháng ngày trước đó! Ngược lại, dù bạn có bận đến đâu, vẫn có thể lướt qua Fb, đọc lướt nhanh stt của bạn bè, còm ngắn gọn, hoặc bận quá thì like một phát để báo cho bạn biết mình đã có ghé thăm, trong khi blog phải cần thời gian trầm ngâm trước một bài viết thường là khá dài, và bạn khó có thể viết còm ngắn gọn được.

Ôi blog thân thương! Dù gì cô vẫn không thể bỏ, nhưng sự thưa thớt gần đây cứ khiến cô áy náy với bạn bè vì không thể đọc hết, ghé thăm hết được, bài viết cũng ít dần vì mất đi cảm hứng. Cô cũng thấy xót vì bạn bè blog mất dần, đôi khi lướt qua những blog bỏ hoang phế mà thấy nao lòng...

Cảnh chợ chiều, bao giờ cũng buồn!!!


29/04/2015

206. Món quà ngày lễ...


Hồi đó, có một dạo cô xin vào làm ở xưởng dệt của một gia đình người Hoa trong con hẻm ở Chợ Lớn. Dĩ nhiên cô làm sao đứng máy dệt được. Ông chủ cho cô đứng máy suốt, nghĩa là canh chỉ chạy vào những con suốt cho đầy rồi lấy ra cung cấp cho thợ dệt. Buổi tối cô còn dạy kèm cho bé gái con ông chủ.

Đi làm, cô phải mang theo cháu gái mới có mấy tháng tuổi kèm một lô đồ phụ kiện, bình sữa pha sẵn, cái võng nhỏ cho cháu nằm ở gian phòng gần đó, rồi tả lót, khăn đẫy... Được cái cháu rất ngoan, bú no nằm chơi, không khóc lóc gì cả, mấy anh chị công nhân rất cưng.

Một lần, anh chàng người Hoa chuyên sửa máy dệt chạy lên gác nhờ cô một việc. Hóa ra tối Chỉ Nhật tuần rồi anh ta đi dự tiệc SN người bạn, ngồi bên một cô gái ở Tiền Giang. Không biết nhờ cái vốn tiếng Việt ít ỏi hay nhờ vóc dáng cao to như đô vật mà sau đó một tuần anh ta nhận được lá thư của cô bé gởi lên với hàm ý rõ ràng, bật đèn xanh cho anh chàng tiến tới một sự thân thiết trên mức bình thường, lúc đó điện thoại di động chưa phổ biến nên những lá thư luôn là những cánh chim xanh hổ trợ đắc lực cho những cuộc tình.

Cô nhận lá thư Tiền Giang và tối đó chong đèn ngồi đọc, hóa thân thành anh chàng người Hoa đang đọc thư người yêu, để viết một lá thư trả lời thật ướt át theo đúng yêu cầu của người đặt hàng. Tuần sau, anh chàng hớn hở đem lên cho cô coi lá thư phúc đáp, khen anh chàng viết hay và mời mọc anh xuống quê em chơi... Dần dần, tiếng lành đồn xa! hic... Cô phải nhận thêm nhiều đơn đặt hàng viết thư tình bất đắc dĩ, vì không thể giúp người này mà không giúp người kia. Cũng từ đó, cái võng của cháu gái nằm bắt đầu treo tòn ten mấy món quà không biết của ai, lon sữa Ông Thọ, trái cây, vài món đồ chơi bằng nhựa, có hôm còn có cả một bọc sườn heo...

Cô chỉ làm ở xưởng dệt một năm, sau đó, nhờ ông bà chủ giới thiệu, cô thành gia sư dạy kèm cho con của những gia đình người Hoa ở các quận quanh khu Chợ Lớn. Và cô cũng không còn liên lạc với các công nhân trong xưởng dệt.

Cách đây vài hôm, cô cùng người bạn ngồi ở quán cafe ven biển. Bàn bên cạnh có bốn người, cặp vợ chồng và hai đứa con, một trai một gái. Sau một hồi liếc chừng, anh chàng to cao bước qua bàn cô cúi chào. Té ra là anh chàng thợ máy năm nào ở xưởng dệt. Sau một hồi tay bắt mặt mừng, anh bảo vợ con qua chào "cô giáo", nickname của cô lúc còn đứng máy suốt. Những lá thư tình đã làm đúng chức năng của nó, kết hợp hai con người cách xa nhau hàng trăm cây số và giúp họ tạo dựng một gia đình khá đầm ấm hạnh phúc.

Cô vừa vui sướng vì cuộc gặp gỡ tình cờ, vì kết quả viên mãn của những lá thư cô viết, dù là bất đắc dĩ, vừa thấy mắc cỡ với người bạn khi bị... phanh phui cái công việc không mấy vinh quang của mình! hehe...

Ít ra, 30/4 năm nay cô cũng có được món quà đáng giá của sự ngẫu nhiên! 



18/04/2015

205. Một chuyến về quê...


Từ bao giờ quê nhà trở thành quê cũ? Xa quê chưa lâu sao bước chân có chút ngập ngừng trên những con đường quen thuộc. Những gương mặt người quen ngỡ ngàng khi chào nhau... Có những nơi muốn nhìn lại, cũng có chỗ không muốn ghé thăm. Nghe bạn kể người này, người nọ, chuyện làng trên xóm dưới... tưởng như mình vừa cùng... Từ Thức trở về!

Học trò cũ và cô ngồi chuyện trò bên quán cafe mới mở, cười vui vì bất ngờ gặp gỡ, cả một chút ngậm ngùi khi trò hỏi thăm cô đang sống ra sao. Nói cô sống tốt mà, nhưng mắt học trò sao ngấn vẻ xót thương! Cô chột dạ, không lẽ mình trông có vẻ tội nghiệp lắm hay sao? Tại cô cười mà mắt cô buồn, nó bảo.

Có lẽ học trò quá nhạy cảm, cũng có thể cô không giấu được cảm xúc của người lâu ngày trở về chốn cũ. Không đi thăm lại ngôi nhà xưa, hình như giờ đã thành một quán ăn, cũng không ra biển vì biển không được sạch, và không thăm được hết bạn bè...

Nhưng phải ghé cái quán bánh hỏi, bánh nghệ quen thuộc có cô chủ quán tròn trịa, xởi lởi. Rồi quán bánh căng đặc biệt hơn các nơi khác ở chỗ khách ăn tự báo cáo số lượng và tính tiền, chủ không cần kiểm tra, ai không thiệt thà tính thêm tính bớt gì đó cũng không sao, hay thiệt! Buổi tối thì ăn mì quảng quán bà Năm. Mì quảng quê cô cũng không giống mì quảng PT, càng không giống xứ Quảng chính gốc, nó đã biến thể cho vừa khẩu vị miệt biển, đậm đà nhưng ít béo.

Vậy đó, một chuyến về quê, chỉ có cái chuyện ăn uống là thấy... hào hứng nhứt, còn mấy chuyện khác thì nửa buồn nửa vui. Theo người ta nói vậy là mình có... tâm hồn ăn uống, cũng không oan chút nào! hehe...



09/04/2015

204. Giọt nước mắt chảy nghiêng...


Một buổi tối, cô đi ngang hành lang trên lầu nhà trọ, thấy cô bé học trò đang ngồi quẹt nước mắt. Bỏ đi không đành, ngần ngừ một chút, cô bắt chước ông Bụt hỏi "Vì sao em khóc?"

Cô bé đang học lớp 12. Chuyến về quê cuối tuần vừa rồi, nghe ba mẹ kể không lo đủ tiền cho con học tiếp. Bao nhiêu vốn liếng ba mẹ đổ vào vườn điều và trại gà nho nhỏ bị trộm cốt sạch vào lúc tờ mờ sáng, khi người cha thức canh cả đêm mệt quá vừa chợp mắt, cả hai con chó giữ vườn cũng bị thuốc chết hết!

Nhìn cô bé nước mắt ngắn dài vừa kể vừa nấc, cô tự hỏi, nếu có ông Bụt thiệt thì ổng làm gì đây ta? Còn cô chỉ biết lặng thinh, ngẩn ra nhìn cô bé, như một kẻ ngốc! Những muốn mở miệng bảo cô bé thôi thì chuyện đã rồi, em hãy lau nước mắt rồi học bài tiếp đi, chờ thi xong đi kiếm việc gì đó vừa làm nuôi thân, vừa giúp ba mẹ, nếu có dư... Nhưng sao miệng cô không thốt ra được lời nào!

Cũng biết nhiều em kiên cường, có ý chí sẽ tự vượt qua, vừa học tiếp vừa làm việc bán thời gian. Nhưng đâu phải cô cậu học trò nào cũng làm được điều đó. Cô bé có vẻ ốm yếu, nét mặt lại khờ trân...

Cô biết rồi sẽ có nhiều đêm nữa em học trò lại ngồi gục đầu ngoài balcon, nước mắt thấm ướt bờ vai gầy guộc, vừa thương ba mẹ, thương thân mình và đau xót cho hai chú chó chết thảm!

Cô cũng biết sẽ còn nhiều đêm nữa mình trằn trọc khó ngủ, không phải vì trăng ngoài kia sáng quá, cũng không phải vì cơn gió nửa đêm làm lay động những tán xoài già, mà vì ngoài kia có những giọt nước mắt chảy nghiêng!!!