Đọc bên trang của một bạn tự nhận mình "duy mỹ", cô chợt nhớ bà lai...
Có lẽ trên đời này, không có ai duy mỹ bằng ba cô! Ông ưa thích cái đẹp đến độ cực đoan, và điều đó đã gây nhiều đau khổ cho những người thân sống cùng ông. Quá ưa cái đẹp nên ông rất ghét cái xấu. Cực đoan này dẫn tới cực đoan khác, và thật là bất hạnh cho những ai, gần ông, rơi vào cái cực đoan thứ hai!
Phàm là con người, ai cũng thích cái đẹp, đó là lẽ tự nhiên. Có một đứa con đẹp, cha mẹ nào cũng tự hào, hãnh diện và yêu chiều. Ra đường thấy một người đẹp, dù nam hay nữ, nhiều ánh mắt nhìn theo, ngưỡng mộ. Ngoài xã hội, những người có ngoại hình đẹp, đôi khi chỉ cần một nụ cười là đủ cho công việc trôi chảy, vào cửa nào cũng lọt, ra cửa nào cũng xong. Đó là chuyện thường tình! Những người không đẹp, đôi khi phải đổ mồ hôi sôi nước mắt họa may mới thành công.
Nói như vậy để thông cảm cho ba cô, dù rằng cô đã từng nếm trải không ít cay đắng vì cái bệnh duy mỹ của "ông ba"! Sở dĩ sau này cô cảm thông cho ông, vì cô phát hiện mình cũng có... cái gien của ông! hic... Cô cũng mê cái đẹp, tuy không đến độ như ba cô. Và cô thông cảm luôn với những người đàn ông mê người đẹp. Thông cảm đến mức cô sẵn sàng rút lui trong một cuộc tình khi phát hiện anh í tỏ ra ưa thích một cô khác, dĩ nhiên trẻ đẹp hơn cô. Điều tệ hại là hình như cô thấy trên đời này, phụ nữ nào cũng đẹp hơn cô thì phải! Thế nên đến một lúc nào đó, cô tự nhủ mình không nên vướng vào cái gọi là tình iu với bất cứ anh chàng nào nữa. Cô an phận một cách... khá vui vẻ, bởi nếu cô là chàng, thì cô cũng sẽ chọn người đẹp ngay tắp lự!
Nếu có kiếp sau, tui xin đăng ký trước làm một người đẹp thiệt là đẹp, để bù lổ cho kiếp này, hỏng biết có được không ta! hehe...